Quynh Nguyen

I think, therefore I write.

Câu chuyện Phở

Phở là một đề tài mà người Việt có thể tranh cãi, bàn luận, ý kiến ý cò muôn thuở. Phở được xem là món ăn quốc hồn quốc tuý của Việt Nam, thế nhưng về vấn đề này thì cũng 9 người 10 ý, không ai chịu nhường ai. Người thì bảo là bún bò, người thì nói bánh xèo, người thì nhất định khăng khăng phải là bánh chưng, bánh tét mới chịu. Ai ở dưới miền Tây thì chắc là thích bún mắm hay canh chua cá lóc. Bàn về địa phương lại thêm hằng hà sa số ý kiến khác nhau. Có bao nhiêu tỉnh thành chắc là cũng có bấy nhiêu quan niệm, sở thích. Việt Nam mình là một đất nước đầy nhiệt huyết về ẩm thực và ăn uống. Hàng quán thì cứ đi vài bước là có một cái. Món nước, món khô, món no, món vặt, món nào cũng đủ cả. Thế nên mới xảy ra nhiều bất đồng, tranh cãi về món nào được xem là món đặc trưng nhất, món này nấu thế nào mới ngon, nêm nếm mặn, ngọt, cay mỗi vùng một kiểu. Nói chung khi bàn về ẩm thực, người Việt Nam nào cũng là một đầu bếp, một nhà phê bình đích thực! 

Bởi vậy khi viết về phở, nói thật mình cũng hơi run tay. Vì bài viết về ẩm thực thì nhất định là phải đầy tính chủ quan. Mỗi người đều có một khẩu vị khác nhau, nên cũng vì thế mà người này lại rất khác với người kia. Dù mình là người Việt Nam 100%, khi bé chỉ ăn cơm trắng với nước mắm, nhưng mình thấy viết về phở cũng khó như là viết về món cà ri Ấn Độ vậy, vì nó cũng phức tạp không kém, cũng đa dạng không kém, cũng cần một sự ý nhị tinh tế tối thiểu. Nhưng dù sao thì mình cũng sẽ thử sức. 

Ngày bé, nhà mình rất hay ăn phở. Ăn phở sáng, ăn phở trưa, ăn phở đêm (cái này sẽ bàn sau). Một quán phở mà cả nhà hay ghé ăn vào ngày cuối tuần là Phở Tàu Bay. Nhà bạn nào có Việt Kiều về chơi chắc sẽ biết đến quán phở này, vì người chế độ cũ rất thích ăn phở ở đây. Phở Tàu Bay có Tô xe lửa, bạn nữ ăn vào chắc chỉ có nước ná thở. Rất to, rất nhiều thịt, rất nhiều bánh, cái gì cũng nhiều. Mình thấy đàn ông có vẻ hợp với phở Tàu Bay hơn phụ nữ. Ngày xưa chẳng bao giờ mình ăn hết một tô phở dù là tô nhỏ nhất. Thế nhưng, mình rất thích ăn nước phở với trứng, mình thường ăn chén trứng trụng trong nước phở thôi, vậy là quá ngon rồi. 

Gần nhà ngay đầu ngã sáu Chợ Lớn có tiệm phở Tương Lai. Nhà mình rất ghét phở này vì nó rất mắc mà ăn thì cũng bình thường. Phở Tương Lai mình không có ấn tượng gì nhiều vì có đi ăn thường xuyên đâu, nhưng nghe một cô đồng nghiệp nói là phở Tương Lai nấu có bỏ mắm. Nghe vậy là chạy xa rồi nha. 

Phở ngon nhất và mình thích nhất từ trước đến giờ là một tiệm phở không tên, được gọi bằng biệt danh là Phở bà Thuý. Tiệm này ở ngay đầu hẻm Nguyễn Chí Thanh (khúc đối diện đường Nguyễn Tiểu La). Phở này là phở Bắc, nhà mình ăn chắc bao nhiêu năm rồi, và cũng thân quen với bà chủ quán. Bà Thuý có điểm đặc biệt là rất hay la. Xin thêm đồ ăn, la. Đứng xớ rớ, la. Nói chung là mình nghe đồn như vậy, nhưng quả thực lần nào mình đi ăn, dù là với bạn, một mình hay với gia đình, thì cũng được tiếp đón rất niềm nở.

Sau này chuyển nhà, mình chẳng còn ăn phở ở đó nữa. Vốn không phải là một đứa hảo phở, càng ngày mình càng lười ăn phở mà hay tìm đến mấy món trẻ trung hơn như hủ tíu, bò kho. Gần đây, mình lại hay ăn phở, thường là phở Thái Sơn, nhưng vẫn không thấy nó ngon như phở bà Thuý mình từng ăn. 

Phở bà Thuý là phở thế nào mà mình lại thích? Trong trí nhớ đầy phần cảm tính của mình, đó là một tô phở nước trong, ít bánh, nhiều hành, tiêu vừa phải và không ngọt. Đúng vị phở Bắc. Nước dùng không ngọt, không mặn, không mỡ. Bánh phở nhỏ và liều lượng vừa phải, không nở, không ngán. Mình ăn phở phải có những tiêu chí sau: Ít bánh, bánh không quá mềm, không bị nở. Nhiều hành và tiêu, nhưng phải được trụng kỹ nếu không sẽ rất hăng. Nước dùng cực kỳ trong, màu nhạt, không ngọt và đặc biệt là không làm mình bị cứng cổ (do bỏ bột ngọt quá nhiều). Thịt trong phở chín/tái (2 loại mình ăn) phải cực kỳ nạc, không một miếng mỡ. Và cuối cùng là không bỏ tương vào phở. 

Phở Thái Sơn gọi tô nước trong thì cũng ngon, nhưng có một điều phiền là bánh phở nhiều, lại bị trúng quá tay, nên hay nát. 

Thường mọi người biết đến phở là món ăn sáng. Nhưng ăn phở đêm mới có cái thú. Đêm xách cái gamelle đi mua nước phở (nước sáo), đem về nhà ăn với cơm nguội, trời ơi ngon quá. Phở với cơm (tuyệt đối không trộn lẫn bánh phở vào) tạo ra một hương vị đặc trưng mà chỉ có ở nhà mới có. Chắc vì tính tinh bột trong cơm khiến vị phở trở nên ngọt hơn, mềm mại hơn, lạ hơn. 

Một món phở mình rất thích, nhưng mà chẳng bao giờ được ăn thường xuyên, đó là phở gà. Phở gà dậy mùi gừng, trong khi phở bò nặng mùi hồi và quế. Thịt gà phải mềm mại và thanh mảnh, nhưng không được xé vụn. Mình thích ăn gà, nên phở gà mình rất thích. Thế nhưng chẳng biết quán nào ngon để đi ăn cho nên khả năng nhận xét về phở gà của mình cũng có phần giảm sút. Hôm trước mình đọc thấy một người bạn bảo là chẳng biết chọn phở gì nên ăn phở bò/gà, mình sợ quá ;) Vì cơ bản 2 món rất khác nhau, giống như bạn đang pha trộn cà ri gà xanh Thái với cà ri gà Vindaloo Ấn Độ vậy. 

Mình thấy giờ đây các quán phở thường hay bán cả bò viên. Về nguồn gốc thì phở bò và hủ tíu bò viên là hai món khác nhau. Hủ tíu bò viên là một món ăn của người Hoa, rất thường gặp ở khu Chợ Lớn. Thường các quán bán bò viên sẽ bán kèm sa tế, thập cẩm (lục phủ ngũ tạng của bò). Hủ tíu trong bò viên phải là bản to. Bò viên thường có kèm hành phi, tỏi phi và ngọt hơn nước phở. Bò viên thường phải ăn kèm tương đen và tương đỏ thì mới ngon. 

Khi bệnh, đôi khi mình thèm một chén nước phở nóng, nhiều hành và nhiều tiêu. Nuốt tí nước phở vào người, để nó trôi khắp người và cảm thấy như đang được sưởi ấm từ bên trong. Phở cũng sẽ mở tung các cơ quan khứu giác, xúc giác, vị giác, để mồ hôi toát ra, mũi thông thoáng và lưỡi cũng chẳng còn nhạt nhẽo. Gia vị trong phở nhiều nên sẽ không ngán, chẳng có tinh bột nên sẽ không khó tiêu. Nhưng khuyên là chỉ nên ăn phở chín khi bệnh nhé. 

Giờ đây mình có thể ăn hết một tô phở. Nhưng mình nhớ cái không khí ăn phở gia đình. Phở mà lại ăn trong chén nhỏ. Một tí cơm nguội với một tí nước phở và rau. Còn về việc phở có được coi là món quốc hồn quốc tuý của Việt Nam hay không, mình không có ý kiến. Chỉ biết rằng đó là một món ăn bình dân mà đặc biệt, có khả năng gây nên nhiều cảm xúc. ;-)

The Coffee Chronicle

I walked into Gloria Jean’s the other day in search of a quick coffee because I love their coffee. No. Of course not. It was only because I had arranged to meet someone there. In my poor memory, Gloria Jean’s coffee was so-so, not salty like that of Coffee Bean and not burnt like Starbucks’. In my ‘la dolce vita’ days as a university student, my buddy and I would go there once in a while, and we would order two tall drinks then sit and chat for hours. I still remember when Gloria Jean’s first came to Vietnam, they were located at one of the best spots in Saigon, on the corner of Đồng Khởi – Nguyễn Thiệp (formerly a Brodard’s café and now a Sony’s showroom). It was always crowded and was considered the trendiest coffee shop then. They were known particularly for the coffee slushies.

Then I left university and jumped into the rat race called work. With more means of support, I started to explore a whole new world of coffee, of Lavazza, of Illy, of ‘authentic’ western cafés instead of ‘fast-coffee’ chains. Gloria Jean’s and I parted ways. A good cup of Lavazza or Illy coffee beats Gloria Jean’s coffee hands down. But it also needs more effort and attention to detail. Jaspa’s used to make delicious coffee that went down very smoothly. I reckon the milk they used was really fresh. Hog’s Breath offers flat white, a unique Australian recipe, while Basilico’s cappuccino is simple and functional. A few years ago, when Kita Coffee on Nguyen Hue was still a small café selling Italian coffee and patisserie, I had an espresso con panna there. It was delicious. Hot, freshly brewed espresso (with proper crema) and melted cream created a heavenly taste in my mouth.

The irony here is that I am from Vietnam, and everybody raves about Vietnamese coffee. We are the number 1 exporter of Robusta beans in the world. But I prefer Italian coffee. The Vietnamese ‘cà phê sữa nóng’ (hot coffee with condensed milk) is too strong and too sweet for me. Most Vietnamese coffee blends are made from Robusta. Robusta beans make strong but harsh coffee, with a very high level of bitterness. Arabica beans, which are used to make Italian coffee, produce coffee that is sweeter, lighter and has a more refined feel in the mouth. True Arabica doesn’t make good Vietnamese coffee, for it is too light and too fruity, hence cannot produce the thick, powdery, chocolate-y texture that a good cup of Vietnamese coffee requires.

Then I came to Melbourne. It was just a short visit, but long enough for Melbourne’s coffee culture to spoil me. The availability of good cappuccinos at every street café, the fresh milk, the bold and rich aroma filling the air in shops and city laneways, it was oh-so-wonderful. Melbourne is the coffee capital of Australia and possibly the world. I loved the flat whites there, so velvety and strong, creamy but with a real kick of espresso. A good flat white is generally smoother than a cappuccino, and can be stronger in espresso content. I usually drank it with little to no sugar, because to me, good coffee doesn’t need the mask of sugar.

So when I ordered a cappuccino at Gloria Jean’s the other day, I knew I was heading for a disappointment. What I got was by no means a cappuccino, for the foam was almost non-existent and there was so much milk that it almost looked white. I was given a latte. In Italy a latte means a cup of milk, so you would need to order a caffè latte, but even then what you would get is probably a lot of milk with not so much coffee. I almost never drink latte.

I love coffee, and it worries me a little when I see many people now going to coffee chains like Gloria Jean’s or Coffee Bean or Starbucks and waxing lyrical about the coffee. Not many really think about the coffee they drink, or the effort a barista needs to put in to make a wonderful cup of coffee. It’s fine if you go to Starbucks, as long as you don’t go bananas about how good it is ;)

P. S. I am also an instant coffee drinker (gasp!), simply because I believe it’s good value for money, and extremely convenient. But when I go out to drink coffee, I expect it to be ‘well-crafted’. I tried a cappuccino from La Casa the other day, and to be honest it was even worse than a Gloria Jean’s coffee. So I reckon, somewhere in the future, we will have to invest in a proper bean-to-cup coffee maker. Then every morning, our house will be filled with a delicious aroma, and we can make a nice cup of coffee right on the spot, anytime we want.

Câu chuyện cafe

Sáng nay mình bước vào Gloria Jean’s mua cafe sau mấy tháng không đặt chân đến nơi này. Trong trí nhớ kém cỏi của mình, cafe Gloria Jean’s uống cũng tàm tạm, không bị mặn như của Coffee Bean và không khét như Starbucks. Thời xa xưa khi còn là sinh viên với cái đít không, mỗi lần đi Gloria Jean’s với con nhỏ bạn chiến hữu thời đại học là một dịp đặc biệt. Cả 2 đứa sẽ gọi 2 ly rất bự, rồi sau đó ngồi tám đến chừng nào chán hoặc bị nhà kêu về ăn cơm thì mới về. Khi Gloria Jean’s mới qua Việt Nam, quán nằm ngay tại vị trí góc Đồng Khởi – Nguyễn Thiệp (nguyên là tiệm Brodard), đó là một địa điểm đẹp và thuận lợi, vì thế quán rất đông khách và được xem là ‘sành điệu’ nhất thời bấy giờ. Bởi vậy trước giờ mình luôn dành một vị trí khá đặc biệt cho cafe Gloria Jean’s.

Sau đó mình cũng rời bỏ ngôi trường đại học và bắt đầu nhảy ra đời đi làm kiếm tiền, đi nhà hàng cafe Tây và tập tành uống Lavazza, Illy, thì lúc đó mình thấy là mình với Gloria Jean’s không còn tương lai nữa vì cả 2 nhìn ra 2 hướng khác nhau rồi ;-). Cafe Lavazza hay Illy nếu pha ngon (ngày xưa Jaspa’s pha rất mịn, sánh, cafe nhiều, sữa thật tươi và phải là sữa nguyên kem từ Úc/New Zealand mới ngon; Hog’s Breath có đặc sản món flat white từ Úc cũng rất ngon và đậm đà; Basilico’s thì mỏng hơn) thì bỏ xa Gloria Jean’s hay mấy loại cafe ăn liền của Mỹ. Mình vốn thích cafe Ý, sinh ra tại Việt Nam nơi mà ai cũng nói là xứ sở của cafe, nhưng mình vẫn thích cafe Ý hơn, chắc là vì mình thích uống cafe nóng, nhâm nhi từ từ, mà cafe sữa nóng thì quá sệt và quá đặc so với khẩu vị của mình.

Hồi xưa ở quán Kita cũ (khi đó quán có chủ khác) và còn là một nơi nhỏ xíu bán cafe và bánh Tây, mình có uống 1 ly espresso con panna (nghĩa là cafe đen Ý với 1 tí kem tươi) thì thấy rất ngon. Đó là một món mình rất thích. Vì khi kem tan dần trong tách espresso mới ra lò, còn nóng và thơm, và với một lớp crema đầy đặn (crema là lớp màu nâu nâu trên bề mặt của ly espresso, thường có mùi rất thơm), sẽ tạo ra một hương vị tuyệt vời, ngon hơn sữa.

Đến khi có dịp sang Melbourne chơi, mình nhận ra đó giống như là thánh địa của cafe Ý vậy. Gần như ở quán nào mình cũng mua được một tách cappuccino tuyệt vời và chắc vì nguồn sữa rất tươi nên không bao giờ mình bị đau bụng. Thành phố Melbourne cũng đầy các quán cafe do chịu ảnh hưởng văn hoá ẩm thực từ Ý rất nhiều. Ở Melbourne mình rất thích uống flat white. Flat white vào miệng thì mềm mại và mịn màng hơn cappuccino, tựa như nhung vậy. Những ly flat white mình uống cũng đậm vị cafe hơn. Mình vốn không thích ngọt, chỉ dùng đường để giúp dễ uống nếu như cafe không ngon. Qua đó mình dùng rất ít đường, có khi không cần.

Sáng nay mình gọi một ly cappuccino tại Gloria Jean’s mà mình lại nhận được một cái gì đó rất giống caffè latte. Bọt sữa đánh không đủ bông và lượng sữa dùng quá nhiều khiến cafe của mình gần như màu trắng. Ai uống latte quen sẽ biết latte thường rất mỏng và dậy mùi sữa. Nguyên thuỷ bên Ý thì latte nghĩa là sữa và caffè latte là một ly sữa trắng với 1 tí cafe. Thường mình không bao giờ uống latte. Sáng nay nhận được một ly, nhìn phần trên thì thấy cũng có bọt kem, nhưng mà nó tan nhanh và sau đó chỉ còn lại sữa với một tí cafe.

Mình chỉ mong các bạn khi uống cafe hãy biết mình thích gì và nghĩ đến người barista pha chế, vì một barista tận tâm và hết mình với cafe sẽ pha ra một ly rất tuyệt vời. Các bạn vào quán uống Starbucks thì cũng được, nhưng cũng nên hiểu rõ cafe của nó là dạng mì ăn liền, và cũng đừng ca tụng về nó quá.

P.S. Hôm trước mình thử uống cappuccino của quán La Casa, thì thấy nó còn chán hơn cả của Gloria Jean’s. Nói chung chắc mai mốt mình sẽ đầu tư một cái máy pha cafe thứ thiệt, bean-to-cup, tha hồ mà pha chế rồi uống ngay tại chỗ ;)

Mamma Mia in Saigon

We went to see Mamma Mia in Saigon!

It was exciting news when we spotted an advertisement for a Mamma Mia show in Saigon in Word Magazine. Yes, it is the famous stage musical. And yes, I do like ABBA music. So of course we had to go see this one.

Well, to be honest, I should burst your bubble now. The Mamma Mia show we went to see was put on by the Australian International School students at their campus in District 2, Ho Chi Minh City. Still, I’d never seen the show so it was still exciting.

Making our way there was easier than expected. Using a new taxi caterer service called Grab Taxi, we got one quickly and without hassle. The car was super clean and modern, with proper air-conditioning and a couple of small screens showing music videos. The driver was professional, polite and quite proficient in using GPS on his phone to get us where we wanted to go. It took us less than 30 minutes to travel from District 1 to District 2. The whole trip was very comfortable and well worth the expense.

AIS struck me as a proper school with very modern facilities. It felt like we were transported to a school in the west. It reminds me of RMIT University in many ways: big, well-lit halls, an air of activity and privacy, the smell of air-conditioning and clean furniture. No tickets were required. A quick chat with a very helpful staff member and minutes later someone led us to our seats in the auditorium. It was spacious and quite cold. I was right in my comfort zone even though it was a little bit chilly for Steve.

Then, at 6:30 sharp, the show began. Sophie (Hoang Nguyen Phuong Trang) appeared on stage. A fresh-faced girl with a nice, clear voice, she impressed us with her professional stage presence, reciting her lines naturally and even helping co-actors with theirs.

Donna, the mother (Jamielle Mckinnon), was the star of the show, in my opinion. She had a strong and emotional voice, not dissimilar to that of Joan Baez. I thoroughly enjoyed her performance throughout the first act; however, only until “Slipping Through My Fingers” during Act 2 did she truly shine. The soft, melancholic tunes of the song suited her voice perfectly. I already have a soft spot for that song, and I must admit her rendition of it moved me. Then, she went on to “The Winner Takes It All”, another performance that was comparable but not as outstanding as the former.

The portrayal of Tanya (the flirty friend of Donna) by Alishia Mary Binh Healey was comical. Personally I believe it would be quite a challenge for a student to play this role convincingly, but she did a good job of it.

The boys seemed much more shy on stage compared to the girls. A number of them were hesitant to recite their lines, or address the audience confidently. Considering it was their first night of performance, I think it was expected. They did a better job during the second act, so I reckon during intermission some had either overcome stage fright, or got a little push from the directors.

Music-wise, we both thought it needed some harmonies, which would have lifted the stage play to a whole new level. There was a live band playing the music. Steve was impressed that young kids growing up in a “non-ABBA” generation and country were able to arrange complex musical pieces, particularly the pianist who clearly understood the music, but the guitar was mixed-down and almost non-existent throughout.

After the performance we went to congratulate Jamielle on her performance. I told her I particularly enjoyed her rich and mellow voice, and she should keep singing. They told us Mamma Mia was their 3rd show already. The first one was Rock of Ages and the one last year was Grease. I am hoping next year it will be Jesus Christ Superstar!

In the end, it was worth the effort of making our way to the ‘other city’. I could say the show was beyond my expectations, given the little time they had to put everything together. “Slipping Through My Fingers” was probably the highlight of it all.

Reading: Why it’s good for you, me, and everybody.

I know I’ve written quite a number of posts about books and reading and the power of words. Yes I can be a word nerd or a bookworm or something in between. Still I cannot and will not accept an epidemic of indifference to books, reading, and anything that is not a selfie, a food photo or a Facebook post. I believe a love for reading, or at least a hobby of reading, can cultivate the mind much better than any form of formal study.

People who read tend to be more patient

A decent book, generally, is not an undertaking for the impatient. A person does not usually finish a well-written novel or a non-fiction book in one sitting. It takes several hours or much longer, compared with the couple of minutes it takes to finish reading a blog or a Facebook post. Reading a book asks you to sit down, ignore all distractions and immerse yourself.

Readers know more

It is simple: the more you read, the more you know (provided you don’t read scandal tabloids or news like who dumps who and what song Justin Bieber just released). Whatever you read, be it a book, a novel, a documentary, a newspaper or a magazine article (be extra critical here), even an informative website, adds to your reservoir of knowledge. The more well-informed you become, the more likely you are to succeed.

It trains your imagination & critical thinking

In a world where we are being spoon-fed information every single moment, imagination and the ability to think for yourself is more important than ever. Instead of being a clone or a sheep following the flock, you can stand out with your own opinions. Your imagination will thank you for the reading you’ve done, too.

Readers can speak and write better

I’m not saying that anyone who reads is a good public speaker or a good writer. I’m just saying that reading helps you become more familiar with words, which in turn improves your talking and writing. Your vocabulary expands, and with that comes proper syntax and perhaps an imaginative, literary use of a language.

It’s cheap and sustainable 

Anyone of any age can read. If you can read this blog post, you can read other things too, anytime you want. It’s cheap because information has become almost free. If you think books are too expensive, you are just making an excuse. There are free ebooks and there is also the Kindle. It’s an investment, but you’ll get more than your money’s worth in the long run.

It’s fun to meet another reader

Readers exist. Really. There are people whose hobby is reading and even though they tend to be quite inconspicuous, they are there. And they’re fun to talk to. I’m close to many people who read. With Steve, we discuss books about Vietnam and fantasy books. With a close friend at work, we talk about novels. With my mum, we talk about everything ranging from the classics to humor books. I have to thank her for having nurtured my love for reading.

Appreciation

This is not a comparison between readers and people who rarely or don’t read. I can only talk about myself. Reading sometimes opens my eyes to the beauty of the world around me. It reminds me that what I read is based on the real world, and the paragraphs that I love are inspired by the real world. The characters that I love or hate are built upon people around me. And it is still a beautiful world despite all the annoyances I face every day.

If you want to write, you have to read.

Enough said, nothing more.

So read, read, and read more. It’s better for you, for me and for everybody!

Văn và Viết

Từ bé đến giờ, thú thật là mình rất thích viết.

Nghe nhà kể là hồi nhỏ từ khi bắt đầu biết tiếng Việt kha khá là mình hay dùng mấy từ đao to búa lớn để nói chuyện. Hehe, ví dụ như là có lúc mình đã gọi điện cho má và nói là má ơi đừng lo lắng về công việc, làm được tới đâu thì làm, tiền bạc không quan trọng đâu. Sau đó còn vài lần mình đã dặn dò anh Hai là sao không lo học bài gì hết mà chơi điện tử hoài vậy. Ngoài ra nghe đồn mình còn có biệt tài là cầm cuốn sách giả bộ đọc (vì lúc đó chưa biết chữ) rồi thao thao bất tuyệt kể một câu chuyện khác hoàn toàn. 

Khi bắt đầu học môn Văn, mình đã có một sự thất vọng não nề, tự hỏi tại sao môn Văn nó khác hoàn toàn mấy cuốn sách mình hay đọc ngấu nghiến từ nhỏ. Năm lớp 6 có đề Văn bảo rằng em hãy kể một kết cục khác của truyện Thánh Gióng, thế là mình cho Thánh Gióng sau khi đánh giặc xong không bay lên trời nữa mà ở lại hạ giới, sống cuộc sống bình thường, thế mà bị cô giáo nói là em không hiểu đề. Đó là bài tập làm văn đầu tiên năm lớp 6, mình ăn 5 điểm. Hết hồn vì không hiểu tại sao. Thú thật đến giờ mình vẫn không hiểu cô muốn mình viết gì. Sau đó mình vẫn viết theo ý mình rồi đến một ngày, tự nhiên cô giáo hỏi mình, sao dạo này em viết lên tay quá vậy (?!?!)

Đến năm lớp 9 mình gặp một cô giáo dạy Văn rất ‘lạ’. Cô vừa dạy văn vừa kiêm luôn nghề tay trái chắc là bác sĩ tâm lý hay thầy bói gì đó, vì cô rất thích phân tích tâm lý học sinh trong lớp. Cô này rất khó tính, ví dụ như khi viết bảng phải cách lề ra sao, chữ in hoa hay chữ thường, từng tiêu đề phải được đánh dấu khác nhau. Vì ngày đó mình hay phải chuẩn bị văn bản và viết dàn bài lên bảng trước khi cô tới lớp, nên cô và mình có nhiều dịp tiếp xúc với nhau hơn. Mình nhớ là hay bị cô dụ qua đội tuyển văn học, và còn khen là mình là một người trong ngoài cương nhu hoà hợp. Đúng là vì cô hơi ở trển nên lời khen cũng ở trển luôn. Năm đó thì hình như vì giọng văn mình hợp với cô nên cũng không gặp nhiều khó khăn lắm. 

 Từ năm lớp 10 trở đi học văn học hiện đại nhiều, đặc biệt là văn học cách mạng. Vì chẳng lớn lên ở thời chiến, mình không cảm được dòng văn này. Thế nên gặp nhiều lận đận. Mình có một cái tật là bài nào mình thích thì mới bình được, bài nào không thích là không những không nhận xét về nó được, mà còn không thèm học luôn. Bởi vậy đến khi thi tốt nghiệp ra đề Vợ chồng A Phủ là thôi rồi chỉ có nước cười trừ trong giờ thi, trong khi trước đó mình cứ thao thao bất tuyệt về bài Tây Tiến vì quá thích. 

Vì văn là người, mình thấy môn Văn nên có nhiều hướng đi, nhiều lựa chọn để học sinh theo đuổi theo ý thích. Ví dụ, có người thích thơ, có người lại thích văn xuôi, có người lại thích kịch. Có kẻ thích truyện hư cấu, tiểu thuyết, có người lại thích thể loại phi hư cấu, sách tài liệu, hồi ký. Với những ai thích viết, nên tạo điều kiện cho họ sáng tác, không nên cấm đoán, chỉ trích cái nào đúng cái nào sai. Thật ra trong suốt những năm học tập làm văn, mình luôn có cảm giác viết để lấy điểm, viết để thoả mãn các tiêu chí được đề ra, mà ít khi có đất để bộc lộ ý kiến hay trí tưởng tưởng. 

Giờ đây mình cũng làm nghề viết, cũng là viết để lấy khách (hàng) và viết để thoả mãn các tiêu chí được đề ra. Tuy nhiên vì là đi làm rồi nên khi viết mình có nhiều kiểm soát hơn là viết một bài văn đi thi. Nhưng ước mơ viết được một cái gì đó hoàn chỉnh hơn, cái gì đó của riêng mình, dành cho riêng mình thì vẫn chưa thực hiện được. Phần vì thời gian, phần vì ngại, phần vì cảm giác vẫn còn lơ lửng. Một ngày nào đó, là bao giờ? 

Sài Gòn tản văn

Vào một buổi chiều thứ 7 đẹp trời, nắng nhẹ và trời trong. Nắng vàng đậm chứ không phải cái màu vàng chói chang mà nhạt nhẽo, người ta sẽ có hứng viết. Viết tản văn, cho dù người đọc cũng không nhiều và người thích thì chắc cũng chẳng có. Tiếc vì một thể văn nhẹ nhàng, muốn sâu cũng được mà muốn cạn cũng không sao, đang dần dần biến mất. 

Sài Gòn gần đây quá nhiều khói bụi và quá nhiều xô bồ để một người có thể dừng lại và nhìn ngắm nắng. Nắng thường được xem là một kẻ thù, là một tác nhân gây đen, gây nóng, gây xấu. Tôi chẳng trách suy nghĩ này vì quả thật nắng gây nóng và gây đen. Còn việc đen là xấu hay đẹp thì tuỳ thuộc vào mắt người nhìn, tuỳ thuộc vào cái đầu suy nghĩ của người ta, chứ không tuỳ thuộc vào nắng. Còn muốn nắng tốt nắng đẹp thì bạn phải dậy sớm, phải chịu khó tránh xa cái màn hình máy tính hay cái điện thoại thông minh để lết xuống phố, dạo một vòng, ngồi cafe, từ từ nhâm nhi nắng. 

Ngày xưa, mỗi lần trời Sài Gòn vào khoảng thời gian này chuyển màu xám, bản thân mình lại bắt đầu râm ran một niềm vui sướng vì khí trời mát mẻ, sắc trời ôn hoà, đánh dấu một năm sắp kết thúc. Giờ đây, nhìn sắc trời xám, mắt lại thấy cay, mũi lại thấy nhột, thì ra, khói bụi giăng mắc khắp trời, nắng cũng chẳng xuyên qua được. 

Hồi còn làm việc ở Trần Cao Vân, thi thoảng vài phút nghỉ ngơi rời khỏi văn phòng, mình xuống đường ngồi dưới những tán cây. Đường Trần Cao Vân rợp bóng cây cao, trên vỉa hè lại có vài quán cafe cóc (thường cafe ở đây thì không ngon, cũng không phải là cafe đâu, nên khuyến cáo gọi nước cam hoặc nước ngọt thì an toàn hơn), nên ngồi trên đường này rất thích. Hướng mắt ra xa một tí là những “di tích” tàn dư chế độ cũ. Thật dễ dàng để tưởng tượng rằng bản thân đang ngồi ở đâu đó trong quá khứ khi chưa sinh ra, uống ly chanh đường và nghĩ về một con đường tên Duy Tân. 

Café Bệt

A good while ago, I wrote an article for Word Vietnam about a very popular street cafe spot in Saigon. Even though it occupied just a humble column in the magazine, it was enough to give me motivation to keep writing. So more articles will come in the future!

Here is a repost:

Café Bet 

No other coffee shops could spark such enthusiasm like Café Bet, a group of undefined small coffee stalls
 in the park on Han Thuyen 
in District 1. My workmates shrieked with excitement when I asked, “Is Bet still going?” Just a few minutes later, passionate conversations sparked up about best spots to sit — or even more controversial topics, like what to do when the authorities visit.

That’s enough to make
 me visit Bet again. On a mild Saturday morning, I walked down beautiful-in-a-colonial-way Han Thuyen to the park. I went early, expecting the place would be packed by the time I arrived. On the contrary, it was quite empty. I jumped into the centre of the activity and found a spot to sit down, ready to begin my quest.

Opposite me, happily chatting away, was a group of young people, whom I reckoned were students. I gingerly approached the group and they welcomed me with shy smiles. One guy in the group had brought a guitar, and when I asked him how he would feel playing it in public, he smiled confidently. “I’ve had experience playing in school gigs before, so I’m not shy.”

A Local Getaway

Walking on, a group of seven or eight women in bright, neon-coloured shirts caught my attention. They were carrying baskets of food and chirping with pleasure. With the sweetest smile on my face, I approached them. When I told them I’d like to speak with them, the boldest woman in the group — dressed demonstratively in a neon- yellow bodycon skirt — laughed freely. Soon they all joined in. For them, this coffee place is a convenient getaway from work, stress, boyfriends and husbands, right in the heart of Saigon.

My most interesting conversation was, surprisingly, with two young guys who had been sitting next to me for a while. Dressed in casual shirts and shorts, they looked a bit sleepy. One told me, “I really like this spot. It’s a good open place with breeze to talk to friends. I hate going to crowded coffee shops where they play terrible music.”

When asked if he would venture out here on his own,
he said “Of course not. It’s for meeting friends. On my own I’d just stay home and sleep.”

His answer is spot-on
 about why this coffee shop is so popular amongst Saigon citizens. It’s open, friendly, breezy and welcoming of anyone who wants to sit and relax in the rare green spaces of this city. — Quynh Nguyen

The loose confederation of street stalls that make up Café Bet can be found in April 30th Park — north of Reunification Palace in District 1 — on the Han Thuyen side. 

The original magazine post

Image

Going vintage

These past few days I’ve been rejoicing in my new vintage collectibles. Not only are they awesome relics of the past, they are also functional and enjoyable on many levels. For someone with an old soul (like myself), those collectibles are gems. 

A few weekends ago, Steve surprised me with an early birthday gift – Dire Straits’ “Making Movies” record, first pressing. I absolutely love love love the album on mp3, so needless to say it was a breathtaking experience holding the real record in my hand, let alone listening to it later. 

Image

So our quest for a record player began. We looked at some portable models online, but none lived up to our expectations. Because I’m a newbie, I don’t want to go over the top for an expensive turntable. Luckily, we got a lead from a record store owner at Saigon Center about a place that sells second-hand but refurbished record players. We decided to pay a visit to that place. 

The place is called “Gia Định Audio”, located at number 44 Lê Trung Nghĩa, P12 , Q. Tân Bình, HCMC (on the way to the airport). If you expect something fancy, you’ll be disappointed. It’s located inside a small but beautiful house with a front garden being home to at least 5-6 rare birds, one of them is the guy below (called chim khướu in Vietnamese). He looked very fierce and didn’t seem to react very friendly to my whistling… 

Image

(Photo from Google Images – I didn’t think to take a photo of the bird at the time)

Inside we went, entering a room full of second-hand record players. After looking at various models and being recommended a Micro turntable by the owner (as it is the most preferred brand by foreigners), we decided to bring home this compact, clean and classic-looking Yamaha turntable (Model YP-B4). 

Image

It proved to be better than what we expected. Easy to use, clean and authentic. So far, I’m happy. 

When we were looking through boxes after boxes of records in the place, the owner asked me how I came to know of records. I was taken aback by the question, for I’ve always assumed this is something everyone would know. He added, judging by my young age, it’s not a common thing. Then he said, On the phone I thought you were nearly 40, the way you spoke was so proper. Oh well, something that made my day! 

On a different note, I got another vintage gem for my birthday from my friend at work. It was supposed to be a joke, but the book turned out to be very good, consisting of quirky poetry and prose. Those who love cats should beware a heart attack, though ;-)

Image

For those who are interested to have a quick read, visit this link http://www.brainpickings.org/index.php/2013/02/21/cat-haters-handbook-tomi-ungerer-william-cole/

Now it seems like I’m living my dream life, surrounded by vintage gems: old music, old music player, old books, and a rusty Olympia typewriter. Finally, I’m living my real age (89, in case you’re wondering). 

Image

(Photo by: Rock Portrait Photography http://www.flickr.com/photos/hrdrck/7240094408/)

On the other hand, my family keeps me young by giving me quirky stylized portraits of me. One is a beautiful coffee-scented, hand-made wooden journal carved with mom’s drawing of me in Parisienne style and my pen name ‘alcoholic butter’. Image

And the other is a beautiful geisha paper doll (made by my mum!). She insists it looks just like me (short, long black hair and pouty lips, I can only guess…) 

Image

A very vintage birthday so far. 

Vietnameseness

Vietnameseness, what is Vietnameseness?

Here I am, 100% Vietnamese inside and out, past, present and maybe future. My nationality can change but my heritage cannot. I was born into a Vietnamese family, a family with a rich history. I grew up with Vietnamese culture, a culture that’s both stable and chaotic. Here I am, 100% Vietnamese biologically and culturally. But many have said that I don’t seem Vietnamese. I agree with that, but I also replied that I am very Vietnamese. Why is that? What is Vietnameseness?

It’s stubbornness that characterizes so many Vietnamese. Is stubbornness a trait of ‘Vietnameseness’? Maybe. The country boasts a rich history of heroes and heroines who stood up to internal oppression and external invasion all the time. Our language even has a proverb “9 người 10 ý”, translated as 9 people 10 ideas, to describe how we hold discussions. Rarely do Vietnamese come to consensus without force being used. Now, is your mind already working on millions of objections even though deep down you agree? See the point I made about stubbornness?

On the other hand, one might argue that because of stubbornness, Vietnamese people have the ability to nurture strong undercurrents of intelligentsia. Now, that’s something I believe is worthy of being characterized as part of “Vietnameseness”. I call that ‘being stubborn not just for the sake of being stubborn.’ One can train their stubbornness into useful perseverance if it has an objective. A stubbornness without an objective is as useful as throwing eggs against rocks.

Another characteristic that makes Vietnamese so popular is their enthusiasm. You see smiles everywhere you go, especially if you’re a tourist. You notice their boisterous laughters when they listen to you talk, the light in their eyes when they look at you, their wholehearted efforts to buy things for you or to cook food for you or to take you to places. You notice right away that when they ask you about your background, your job, your family, they’re not doing it out of courtesy, but out of actual curiosity or sometimes, genuine concern. You notice they’re not hesitant to share their lunch with you, give you cookies when you say you’re hungry, or give you a ride when you don’t have one. They’re doing it with full enthusiasm until one day, whether you’re Vietnamese or a foreigner – it doesn’t matter, you grow a bit tired of it all, because deep down you question why they’re being so nice to you, and you wonder if you have to do anything in return.

Let me tell you something: 99% of the time, Vietnamese expect a fair share of things. We even have a proverb “Có qua có lại”, which means “I give you something you give me something”. It might not reflect a calculating nature. It’s just that they believe everything in the world should be about helping others and they expect to be treated the same way. They are not breaking it down like I am (fair share, transactional relationships), because it’s ingrained that it’s the right thing to do. Enthusiasm reflects a communal way of living and most are simply oblivious to the fact that there are other ways to live.

A relaxed nature is another famous characteristic. This is quite problematic when it comes to work. Half-hearted jobs, prolonged hours of breaks, treating the workplace too casually, are all side-effects of this relaxed nature. A Vietnamese will likely interpret anger or disappointment as a passing thing, and believe that in order to be happy in life, you must turn a blind eye to certain issues. Most won’t aspire to have careers, and are just satisfied with a routine job that does not require them to do ‘too much’.

But because of this nature, they don’t take things too seriously. Vietnamese will not analyze issues too much, whether they are work-related to relationship-related. To them life is constantly moving on like the flow of motorbikes they have to be in every day. If they keep dwelling on a situation, analyzing it, contemplating it, they risk being hit by something. To them, it’s as foolish as staying still in traffic to analyze the flow and then get hit by another bike. They surf the surface of things, until one day, something ticks them off and they explode. Which is not pleasant.

I might have come across as being critical and dismissive of ‘Vietnameseness’ because I wrote about both negative and positive sides of Vietnamese characteristics. I might also have come across as trying to defend the shortcomings of Vietnamese. My intention is totally different. The point I want to make is simple: There are multiple sides to everything, and “Vietnameseness” is not a fixed set of characteristics. It is constantly expanding and changing due to you. You can choose to develop the positive side and manage the negative side or you can choose to do the opposite. Contrary to popular belief, it is actually simple to set certain rules or define yourself in certain ways and live according to them. It is simple to say “I’m Vietnamese” when you’re late or you’re being stubborn, but that’s not being fair to the country or the culture. You’re not doing your country, your heritage, your culture any good if you use them as excuses for personal shortcomings.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1,056 other followers